9 thg 1, 2014

Vết Thương Thức Tỉnh - Trịnh Công Sơn

trinh cong son Vết Thương Tỉnh Thức   Trịnh Công SơnNhững ngày tháng này tình bạn và tình yêu mang đến một niềm vui sống lạ kỳ. “Hãy yêu như đang sống và hãy sống như đang yêu. Yêu để sự sống tồn tại và sống cho tình yêu có mặt”.

Có những cánh cửa mở vào hư vô và cũng có những cánh cửa mở ra những cánh đời nhộn nhịp.
Ta không khước từ hư vô và cũng không xa lìa cảnh nhộn nhịp của đời. Ta đã may mắn đi qua những tuyến đường đưa đến hạnh ngộ. Hạnh ngộ trong tình bạn, hạnh ngộ trong tình yêu.
Nếu đã có một ngày sinh nhật dĩ nhiên sẽ có nhiều ngày sinh nhật nữa . Mà hình như trong cảnh ngộ cuộc đời riêng – chung của chúng ta ngày nào mà không là ngày sinh nhật, bởi vì cái màu sắc của lễ lạc đã tự bao giờ khoác lên trên mỗi ngày chúng ta đang sống.
Xin cảm ơn cuộc đời và cảm ơn tất cả mỗi ngày chúng ta đã có mặt mỗi ngày bên nhau. Ly rượu nồng nàn của đời biết bao giờ uống hết được.
Tình yêu thương mang đến khổ đau nhưng đồng thời tình yêu cũng mang đến hạnh phúc. Có một lá cờ bay trên hạnh phúc và có một đoá quỳnh héo úa ngủ trong khổ đau. Cố gắng tránh đừng than thở. Thử thở dài một mình và quên lãng.Ta không thể níu kéo một cái gì đã mất. Tình yêu khi đã muốn ra đi thì không một tiếng kèn nào đủ màu nhiệm để lôi về lại được. Tình yêu là tình yêu. Trong nó đã sẵn có mầm sống và sự huỷ diệt.
Tình yêu tự đến và tự đi, không cần ai dìu dắt. Nó hoàn toàn tự do. Muốn giam cầm thì nó sẽ bay đi. Muốn thả nó bay đi có khi nó ở lại.
Vì có tình yêu nên có lễ hội. Người ta bắt đầu bằng những cuộc viếng thăm, lui tới, áo mũ xênh xoang, bánh trái lồng đèn heo ngỗng… Những cuộc rước dâu pháo nổ đì đùng, trống kèn inh ỏi. Lễ hội mở ra trên đường,trong làng, trong xóm: lễ hội mở ra cả trong lòng người
Thường vào mùa thu là mùa lễ hội tình yêu. Có những lễ hội kéo dài suốt cả một đời người. Có những lễ hội có một đời sống đôi khi quá ngắn ngủi.
Đến một lứa tuổi nào đó, chia vui và chia buồn đều có một nỗi mệt nhọc như nhau.
Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Vì sao? Không vì sao cả. Vì một chọn lựa tưởng rắng đã đúng cuối cùng sai. Và đã trở lại với một người mình đã phụ bạc để muốn hàn gắn lại một vết thương. Một vết thương nhiều khi đã lành lặn lâu rồi bất chợt vỡ oà như một cơn tỉnh thức. Tỉnh thức trên vết thương. Trên một nỗi đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không, không có gì thuộc về quá khứ cả.Thời gian trôi đi và vết thương vẫn còn đó. Nó vẫn chờ được thức dậy một lúc nào đó để sống lại như chính bản thân nó là một vết thương.
Nhưng vết thương khi đã được đánh thức thì nó không còn là vết thương cũ vì giờ đây nó là một vết thương tỉnh thức. Một vết thương tỉnh thức là một vết thương biết rõ nó là một vết thương. Nó thức dậy và nó nhận ra rằng nó đã được khai sinh trên tâm hồn một con người và đã có một thời gian dài làm đau đớn con người đó. Vết thương tỉnh thức là một con mắt sáng ngời. Nó nhìn ngược về quá khứ và ngó thẳng đến tương lai. Nó mách bảo cho chủ nhân của nó rằng không có một vết thương nào vô tư mà sinh thành cả. Nó là một nỗi đớn đau như trời đất trở dạ làm thành một cơn giông bão.
May thay trong cuộc đời này có tình yêu vừa có tình bạn. Tình bạn thường có khuôn mặt thật hơn tình yêu. Sự bội bạc trong tình bạn cũng có nhưng không nhiều.
Tôi thấy tình bạn quí hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.
Cuối cùng không có gì khác hơn là sống và chết. Sống làm thế nào cho tròn đầy sự có mặt và chết cho ngập tràn cõi hư không. Phải đến tận cùng hai cõi sống chết để làm tan biến đi những giấc mơ mộng đời không thực.

Trịnh Công Sơn

23 thg 12, 2013

14 đặc điểm chung của người thành công trong công việc


14 đặc điểm chung của người thành công trong công việc`

“Tôi thường xuyên phỏng vấn những người thành công cho tạp chí Forbes. Kể từ năm 2007, tôi đã nói chuyện với hơn 1.200 CEO, người nổi tiếng, các tác giả, chính trị gia, thậm chí là một phi hành gia nữa. Khi nói chuyện với họ, tôi luôn nhận thấy những điểm chung giữa họ - những tố chất giúp họ thành công”.

16 thg 10, 2013

Không gì là không thể

Khi còn rất nhỏ, lúc bắt đầu tập đi, bước từng bước chập chững đến với vòng tay của cha mẹ, bạn sẽ rất vội vàng vì thích thú. Nhưng lúc đó cha mẹ bạn sẽ nói rằng bạn không thể làm như thế được, phải bước từ từ và chậm rãi thôi để không bị ngã.


Khi bạn bắt đầu tập ăn cơm, vì trẻ con thích bắt chước hành động của người lớn nên bạn sẽ đòi tự cầm thìa để xúc ăn. Nhưng lúc đó cha mẹ bạn sẽ nói bạn không thể xúc ăn gọn gàng được, phải từ từ nhận sự hướng dẫn từ người lớn, để bữa ăn của bạn được sạch sẽ hơn.
Khi bạn đi học, tập viết. Bạn muốn dùng bút mực thay vì bút chì, vì bút mực nét sẽ đậm hơn dù không cần ấn mạnh. Nhưng người lớn sẽ nói với bạn rằng bạn không thể dùng bút mực ngay được, phải bắt đầu từ việc cầm bút chì. Bởi nó đơn giản và nếu làm sai sẽ có thể tẩy đi.
Khi bạn có những rung cảm đầu đời với một người khác giới, người lớn cảm thấy ở độ tuổi như bạn chưa nên bắt đầu với tình yêu. Và họ nói bạn không thể yêu một ai đó, phải chăm lo cho việc học trước nhất. Yêu sớm sẽ khổ, nên không thể…
Cho đến khi bạn thật sự bước vào đời, đi con đường riêng của chính mình, bạn bị ảnh hưởng bởi những nguyên tắc xưa cũ bao gồm cả cụm từ “không thể…”, và khi ấy bạn sẽ nghĩ và thay thế nó bằng một cụm từ “không bao giờ…”. Trở nên hèn nhát và sợ hãi trước mọi khó khăn của cuộc sống, bạn sợ sẽ sai sót trước mặt người khác, sợ bản thân mình gặp thất bại, sợ người khác chê cười… chính vì thế mà bạn “không bao giờ” có thể tự mình bước đi trên con đường tương lai đã chọn, thậm chí con đường ấy là do người khác chọn cho bạn, bởi bạn không thể làm bất cứ điều gì – một mình.  
Nhưng nếu bạn nhớ ra mình đang sống và có quyền lựa chọn cách sống, hãy đừng bao giờ nói “không bao giờ…”. Quá khứ là một thư viện để bạn tìm kiếm và học hỏi, nhưng bạn cũng cần biết có những điều ở quá khứ dành cho bạn là để bảo vệ bạn khỏi thời điểm bạn còn chưa thể sống tự lập. Đó là những lần bạn nghe từ người lớn, người chăm lo cho bạn những câu “không thể…”, đó là sự vỗ về lúc bạn vấp ngã, đó là sự ngăn cản bạn làm những điều chưa phù hợp…
Và bạn đang ở hiện tại, sống là để hướng đến tương lai. Chính vì thế, hãy làm điều gì đó bạn muốn làm, và khi có ai đó nói với bạn là bạn sẽ chẳng bao giờ làm được điều đó, hãy chứng minh rằng họ sai và khẳng định: "Tôi có thể làm được việc này".
Hãy vứt sạch tất cả những cái "không thể", "không" và "chẳng bao giờ" ra khỏi bạn. Bạn có thể làm được điều đó, chỉ cần không ngừng nói rằng: "Vâng, tôi có thể"
(sưu tầm)

15 thg 10, 2013

Nhật ký hành trình Che Guavara

NHẬT KÝ HÀNH TRÌNH CHE GUAVARA



Cuốn nhật ký đặc biệt này được Che viết lúc mới 23 tuổi khi thực hiện cuộc hành trình xuyên Châu Mỹ La Tinh bằng chiếc xe mô tô 500 phân khối trong 9 tháng với một người bạn thân tên Alberto Granado.

Cuốn nhật ký thể hiện những trăn trở, suy tư và khát vọng của một chàng trai suy tư và khát vọng của một chàng trai tài hoa, lãng tử, ngang tàng, thích phiêu lưu mạo hiểm, có nội tâm gần gũi, dám sống thật và luôn ước mơ về một tình yêu đẹp. Cuộc hành trình này đã góp phần lớn tạo nên tầm nhìn và con người Che sau này.

10 thg 10, 2013

Universities Campus

Tuyển dụng tại ĐH BKĐN (5.2013)

 Đời phượt 14/05/2013 09:44
Quá nửa đời phiêu bạt, nếu ai có hỏi, anh sẽ có gì để kể lại đời mình? Tôi sẽ trả lời rằng đời tôi chả có gì để kể ngoài những chuyến đi phượt. Lang thang, y như là gió, là mây, trôi đi mãi!
   Thế thôi! Nhưng đủ để cho tôi cảm giác sung sướng tự  hào vì đã, đang  được sống những tháng ngày mà không phải ai cũng có thể muốn là được.
   

9 thg 10, 2013

Tản mạn

Thần Kinh…

Người ta nói Huế là mảnh đất ‘Thần Kinh’, trước đây cứ tưởng là Huế khùng, điên.
Té ra Thần là thần bí, Kinh là kinh đô. Thần kinh “Nghĩa là Kinh đô thần bí”.
“Tương truyền có một ông quan nọ ở bên Tàu qua nước Nam chơi, một hôm ông tản bộ trên đường Lê Lợi rồi ghé vào công viên Hai Bà Trưng chơi, ông ngồi trên một tản đá lớn sát bờ Sông Hương, gió mát hiu hiu ông bèn co cẳng lên và lim dim ngủ, một lát sau tỉnh dậy nhìn xuống không thấy đôi dép Lào của mình nữa, biến mất tiêu mô rồi. Ông lẩm nhẩm đúng là nước Nam thần bí thiệt!”

8 thg 10, 2013

HUẾ THƠ

Đồng khánh ngày xưa

  Lưu Trần Nguyễn

Răng mà cứ theo tui hoài rứa
Cái ông ni mới dị chưa tề
Sớm trưa chiều ba bữa đi về
Đưa với đón làm chi không biết

Ôi đôi mắt chi mà tha thiết
Đừng có nhìn làm loạn bước tui đi
Lá thư tình ông gửi làm chi
Cha mạ biết rầy la tui chết

Ông tán tỉnh làm chi không biết
Tui như ma như quỷ dưới âm ty
Nói hoài lời hoa mỹ làm chi
Tui còn nhỏ chuyện tình răng biết được

Tội tui lắm cách cho vài bước
Đừng đi gần hai bước song đôi
Xa xa cho kẻo bạn tui cười
Mai vô lớp cả trường dị nghị

Theo chi rứa răng mà không biết dị
Thôi được rồi đưa lá thư đây
Mai tan trường đợi ở gốc cây
Tui sẽ tới trả lời cho biết

 

Như mơ...^^

25 thg 9, 2013

Ý nghĩa cuộc sống: Mi ở đâu?

“Cuộc sống bây giờ mỗi ngày trôi qua với cảm giác chán ngán. Chán không phải vì cái gì cụ thể mà vì nó vô vị, vô nghĩa rất nhiều. Chúng em sống no đủ về kinh tế thật nhưng tinh thần lại vô cùng trống trải”.

8 thg 7, 2013

tháng ngày...

.Có những ngày bệnh tật hành hạ  phải nằm vùi trên giường trông ngày tháng dần trôi... Rồi khi tỉnh lại ta lại cất bước lang thang trên những con đường, những vùng đất mới, những cảnh sống mới...chỉ khao khát, chỉ khao khát như vậy. Thế giới vốn rộng lớn và tươi đẹp, khi đối mặt với con người là đối mặt với sự giả dối còn đối mặt với vũ trụ với thiên nhiên hùng vĩ là đối mặt với chân lý, sự thật. Thiên nhiên vốn dĩ là vậy là chính nó, nó không lừa dối ta. Chỉ có con người mới lừa dối nhau và tình yêu phải chăng là sự thật là chân lý để vớt vác cứu lấy thân phận con người? Một chuyến đi là một trải nghiệm, là những gì ta mắt thấy tai nghe. Đi để đối mặt với nỗi sợ hãi trong lòng để cảm nhận được vùng trời bao la, để tự do...

20 thg 6, 2013

Tất cả là hư vô...

Anh nhớ,
Lần gặp gỡ đầu tiên, anh vẫn lạnh lùng như vậy, có lẻ đó là tính cách của anh hay cũng có thể là sự ngụy trang cho một nỗi sợ hãi nào đó. Lần đầu tiên đứng trước mấy đứa anh thật sự hơi run mặc dù trước đó anh đã từng đứng nhiều trước đám đông rồi, nhưng đây là lần đầu phải đối diện với 13-cô-bé-xinh-đẹp.

Rồi ngày ngày theo mấy đứa đi học , mấy đứa cứ hay chọc anh nhưng rồi anh cũng quen và cảm thấy vui vui. Hình như anh cũng trở nên ít lạnh lùng hơn và nhiều cảm giác mới lạ khác mà trước đây chưa từng có. Cảm ơn em
Dần dần những lời nói đó những tin nhắn đó của em dù vô tình hay cố ý, đùa giỡn hay thiệt lòng đã làm anh rung động. Và anh đã tin rằng mình có được sự -ưu- ái- đó từ em. Anh đã thích em.
Hãy cho anh giữ lấy những kỉ niệm đẹp này làm của  riêng mình.
Giờ đây,
Anh nghĩ mình phải đối diện làm sao đây, khi chúng ta chỉ còn lại hư vô và hụt hẫng