

Răng mà cứ theo tui hoài rứa
Cái ông ni mới dị chưa tề Sớm trưa chiều ba bữa đi về Đưa với đón làm chi không biết Ôi đôi mắt chi mà tha thiết Đừng có nhìn làm loạn bước tui đi Lá thư tình ông gửi làm chi Cha mạ biết rầy la tui chết Ông tán tỉnh làm chi không biết Tui như ma như quỷ dưới âm ty Nói hoài lời hoa mỹ làm chi Tui còn nhỏ chuyện tình răng biết được Tội tui lắm cách cho vài bước Đừng đi gần hai bước song đôi Xa xa cho kẻo bạn tui cười Mai vô lớp cả trường dị nghị Theo chi rứa răng mà không biết dị Thôi được rồi đưa lá thư đây Mai tan trường đợi ở gốc cây Tui sẽ tới trả lời cho biết |
.Có những ngày bệnh tật hành hạ phải nằm vùi trên giường trông ngày tháng dần trôi... Rồi khi tỉnh lại ta lại cất bước lang thang trên những con đường, những vùng đất mới, những cảnh sống mới...chỉ khao khát, chỉ khao khát như vậy. Thế giới vốn rộng lớn và tươi đẹp, khi đối mặt với con người là đối mặt với sự giả dối còn đối mặt với vũ trụ với thiên nhiên hùng vĩ là đối mặt với chân lý, sự thật. Thiên nhiên vốn dĩ là vậy là chính nó, nó không lừa dối ta. Chỉ có con người mới lừa dối nhau và tình yêu phải chăng là sự thật là chân lý để vớt vác cứu lấy thân phận con người? Một chuyến đi là một trải nghiệm, là những gì ta mắt thấy tai nghe. Đi để đối mặt với nỗi sợ hãi trong lòng để cảm nhận được vùng trời bao la, để tự do...
Chuyến đi này là hành trình tiếp theo sau chuyến đi Lý sơn cùng những người bạn. Giữa tháng 5.2013 cả nhóm cũng đã chuẩn bị tinh thần và một tuần trước khi đi đã lên mạng tìm hiểu qua về lộ trình đi.